Tiểu sử chân phước Catarina Emmerich
Tiểu sử chân phước Catarina Emmerich
Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh. (Col. 1:24b).
Anna Catarina Emmerich sinh ngày 8 tháng Chín, 1774 tại Flamske, gần Koesfeld, Westphalia, Tây Đức. Ngay khi còn nhỏ, Chị đã có lòng đạo đức đặc biệt, vì thế chị đã xin Thiên Chúa đưa chị ra khỏi thế gian này trước tuổi mà chị có thể xúc phạm đến Người. Từ đó, chị được hưởng nhiều ơn hiệp thông với thiên đàng. Thiên thần bản mệnh đã hiện ra với chị trên đồng cỏ, dưới hình dáng một trẻ mục đồng đến chơi với chị. Chúa Giêsu, Mẹ Maria, Thánh Giuse, Thánh Gioan Tẩy Giả đều lần lượt đến với chị như những em bé cùng tuổi với chị, và cắt nghĩa cho chị ý nghĩa sâu xa tàng ẩn nơi cây cỏ và các bông hoa.
Khi lớn lên một chút, chị ngoan ngoãn vâng theo ý kiến của người mẹ đạo đức, cũng như theo sự thúc giục của tâm hồn. Khi đi nhà thờ, chị thường đi trước hay đi sau người khác để khỏi phải xem hoặc nghe những gì có thể làm chị vấp ngã. Dọc đường, chị không ngừng đàm đạo với Thiên Chúa. Cách cầu nguyện chính của chị là suy gẫm những đau khổ của Chúa trên Thánh Giá. Ít khi chị cầu xin điều gì cho chính mình. Tất cả những lời cầu xin của chị đều là ơn trở lại cho các tội nhân và ơn giải thoát các linh hồn nơi luyện ngục. Thời thanh xuân, chị phải đi làm công trong nhiều năm. Cứ mỗi khi làm xong công việc là chị rút lui vào nơi thanh vắng để đàm đạo với Thiên Chúa, như một em bé với người cha của mình.
Sau khi trở về gia đình nghèo nàn của chị, một hôm, khi cùng làm việc đồng áng với các người trong nhà, và khi nghe tiếng chuông của tu viện Dòng Thăm Viếng ở Koesfeld báo giờ đọc kinh Truyền Tin, chị cảm thấy hết sức ước ao đời sống tu trì đến nỗi ngất đi. Người ta phải đưa chị về nhà, và từ đó trong suốt một thời gian dài, chị phải chịu một chứng bệnh lạ lùng, gây ra bởi ao ước nhiệt thành muốn tận hiến cho Thiên Chúa.
Nhiều thử thách dồn dập như cản trở ơn gọi của chị. Trong một thời gian lâu dài, gia đình chị chống đối việc đi tu. Rồi chính sự nghèo nàn cùng cực của chị cũng khiến nhiều tu viện từ chối. Lúc 20 tuổi, nhờ nghề may, chị tiết kiệm được 20 đồng talơ (75 đồng phật lăng)--đây thực sự là kho tàng của một cô gái quê nghèo nàn-- với số tiền này chị đến xin học đàn với một người đạo đức nổi tiếng về đại phong cầm ở Koesfeld. Hy vọng rằng nhờ biết đánh đàn đại phong cầm, chị sẽ được các dòng tu dễ chấp nhận. Nhưng chẳng bao lâu, lòng bác ái của chị đối với người nghèo đã làm tiêu tán hết số tiền ấy.
Sau đó ít ngày, chị lâm vào tình trạng quá khốn khổ đến nỗi mẹ chị phải gửi cho chị ít lương thực để khỏi chết đói. Sau cùng, ước muốn đi tu của chị đã được chấp nhận. Hai ông bà nhà giàu nọ có cô con gái rất muốn được nhận vào dòng nữ Augustin ở Dulmen, nhưng họ chỉ ưng thuận nếu Chị Catarina cũng được nhận cùng với con gái của họ. Như thế, nhờ sự quan phòng của Thiên Chúa, chị được đưa vào gia đình thánh Augustin, và được lãnh tu phục vào năm 1802.
Những năm ngắn ngủi trong dòng là thời gian chị thể hiện đầy đủ nhất và phong phú nhất những đặc ân mà Chúa ban cho chị. Chị được ơn xuất thần thường xuyên hơn. Chị được thấy những thị kiến hết sức kỳ diệu. Chị được xem thấy tất cả các sự kiện trong Cựu Ước với những ý nghĩa sâu xa, bất diệt của nó. Những điều này như sợi giây liên kết thâm sâu, cắt nghĩa rõ ràng các mầu nhiệm Nhập Thể và Cứu Độ. Chị được xem thấy tất cả các nhân vật được Thiên Chúa kêu gọi để tham dự vào mầu nhiệm Nhập Thể của Ngôi Lời. Chị thấy rõ tiểu sử của họ với từng chi tiết, được nhìn thấy ý nghĩa tiêu biểu của tất cả các sự kiện liên hệ với Chúa Cứu Thế. Chị biết tất cả các ơn mà Thiên Chúa ban tràn đầy cho họ, và xem thấy hoa quả tốt lành do công việc thánh thiện của họ được lưu truyền từ đời nọ đến đời kia. Tóm lại, Chị đã có một trực giác sâu xa và toàn vẹn để hiểu về tính duy nhất của hai giao ước trong Chúa Giêsu Kitô, là trung tâm và cùng đích của tất cả mọi sự.
Đồng thời, chị cũng hiểu được tất cả các hoạt động của hỏa ngục, nguồn gốc và sự lan tràn của tật thờ ngẫu tượng, các hình thức thay đổi của sự lầm lạc và mê tín do Satan thúc giục để ngăn chặn sự triển nở chân thực duy nhất là sự triển nở của Nước Trời.
Sau cùng, lịch sử Cứu Độ, toàn bộ cuộc đời Chúa Cứu Thế được tỏ lộ, từng ngày và tất cả mọi chi tiết trước đôi mắt ngây ngất của linh hồn Chị. Chị đã đi theo mọi bước chân của Chúa Cứu Thế, đã nghe tất cả các bài giảng, các lời giáo huấn của Người, đã chứng kiến mọi phép lạ Người làm.
Nhưng sự sáng mênh mông này không bị giam hãm trong trí óc của Chị. Nó thấm nhập và đốt cháy trái tim chị bằng một tình yêu ngày càng nồng nàn. Không bao lâu các cơn xuất thần không đủ cho Chị. Từ lâu, tình yêu đã bùng lên trong tâm hồn Chị một khao khát nóng bỏng là muốn chịu đau khổ vì Chúa Giêsu và vì các anh em Người. Và chị đã được toại nguyện.
Năm 1811, theo lệnh của Jerome Bonaparte tu viện bị giải thể và nhà thờ bị đóng cửa. Vị tuyên uý đạo đức của dòng đã sắp xếp để chị sống trong căn nhà tranh của một bà goá nghèo. Chị sống ở đó trong tình trạng bệnh hoạn cho tới mùa thu 1813.
Khi còn trẻ, chị vẫn luôn cầu xin Chúa ghi dấu Thánh Giá vào tâm hồn chị thật mạnh mẽ đến độ không thể quên được tình yêu vô biên của Chúa. Ước muốn của chị đã được chấp nhận. Chúa Giêsu đã hiện ra với chị và làm dấu Thánh Giá trên người chị. Ngực chị liền được ghi bằng hai Thánh Giá màu đỏ, chiều dài khoảng tám phân và rộng khoảng một phân rưỡi.
Ngày 29 tháng 12, 1812, chị nằm bất động trên giường bệnh, đôi tay giang ra theo hình Thánh Giá, ngất ngây trong một cơn xuất thần và nét mặt nóng bừng như lửa. Chị được chiêm ngưỡng cuộc khổ nạn của Chúa, và chị tha thiết xin được chia sẻ những thống khổ của Người. Bỗng dưng, một luồng ánh sáng tỏa xuống trên chị, ở giữa luồng sáng ấy chị thấy Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh, năm vết thương của Người chói lòa như mặt trời. Trái tim chị vừa nặng trĩu đau thương vừa tràn đầy hoan lạc, và khi xem thấy các thương tích thánh, chị ao ước được chia sẻ các đau đớn của Con Thiên Chúa đến nỗi chị cảm thấy các ước muốn ấy như thể toát ra tự đôi bàn tay, bàn chân và cạnh sườn của chị rồi tiến sâu vào các thương tích của Chúa Cứu Thế. Ngay lúc ấy, từ mỗi vết thương phát ra ba tia sáng màu đỏ thẵm và có hình mũi tên, đâm thấu qua đôi chân, đôi tay và cạnh sườn của chị. Tia sáng phóng ra từ cạnh sườn Chúa chịu đóng đinh thì rộng hơn các tia khác và có dạng một lưỡi đòng.
Ngay lúc ấy, các vết thương vừa tạo ra trên thân xác chị bắt đầu ứa máu. Khi hồi tỉnh, chị cảm thấy có sự thay đổi lạ lùng nơi thân xác. Chị thấy mức độ máu lưu thông trong người thay đổi, và quả thật, máu đang chảy ra từ các vết thương của chị.
Từ đó, chị đã chịu tất cả mọi đau đớn bên trong và bên ngoài thể xác của Chúa Giêsu trong cuộc khổ nạn. Vào những ngày mà chị chiêm ngưỡng quang cảnh đẫm máu ấy, người ta thấy chị khóc và than van như một em bé bị trao cho lý hình. Chị run rẩy và lăn lộn trên giường. Vẻ mặt chị giống như một người đang chịu hành hình, và thường mồ hôi máu chỉ xuất ra một lần trên đôi vai và trên ngực. Các vết thương ở bàn tay, bàn chân và cạnh sườn xuất huyết. Thân xác chị bị phủ đầy các vết tím bầm như bị đánh đòn. Chị bị dày vò bởi cái khát nóng bỏng đến nỗi ngày hôm sau, lưỡi chị vẫn còn khô và co thắt lại.
Năm 1823 là năm cuối cùng cuộc đời chị, các đau khổ của chị gia tăng hơn trước, và tình yêu Thiên Chúa cũng gia tăng với những đau khổ ấy. Một thị kiến khủng khiếp đã cho chị thấy thật rõ ràng các thương tích và tai họa của Giáo Hội. Và khi chị dâng mình làm lễ vật lên Thiên Chúa, đột nhiên, vừa nhục nhã vừa kinh hoàng, chị thấy mình bị chất đầy tội lỗi. Chị thấy mình dưới hình ảnh một quái vật ghê gớm muốn dâng mình làm của lễ toàn thiêu để chuộc tội lỗi của người khác. Nhưng tình yêu nóng bỏng của chị lại vì vậy mà được khích động hơn nữa. Chị đã kêu lên: "Quả thật con là một kẻ khốn nạn đầy tội lỗi, nhưng lạy Chúa là Thiên Chúa của con, con là hôn thê của Ngài; con trông cậy hoàn toàn nơi Chúa và nhờ sự đền bù của Chúa đang bao phủ hết mọi tội lỗi con bằng tấm áo choàng vương giả của các công nghiệp Chúa. Không, lạy Chúa, bao lâu Chúa chưa nhận lễ vật hy sinh của con, con sẽ không lìa xa Chúa, vì Chúa không bao giờ đóng các kho tàng vô cùng của các công nghiệp Chúa đối với ai tin tưởng cầu xin Chúa." Vì Chúa dường như chống lại Chị Emmerich, nên lời cầu xin của chị càng trở nên tha thiết hơn. Chị đã dám tranh luận cùng Thiên Chúa với một loại ngôn ngữ mà sự điên rồ thánh thiện và si mê của ngôn ngữ ấy tưởng như không thể chấp nhận được đối với người phàm.
Sự hy sinh của chị đã được chấp nhận. Cuộc tử đạo năm ấy đã trôi qua mà không lời nào diễn tả được. Khi người ta hỏi chị về chuyện đó, chị khó nhọc hé mở đôi mắt và mỉm cười nói: "Đó thật là những đau khổ tốt lành!" Và chị đã trút hơi thở cuối cùng ngày 9 tháng 2, 1824 sau khi lớn tiếng nhắc lại ba lần như sau: "Lạy Chúa, xin cứu giúp con. Xin hãy đến, lạy Chúa Giêsu xin hãy đến!"
Thế là kết thúc cuộc đời kỳ diệu của người nữ tu ấy, một cuộc đời hoàn toàn được soi sáng bởi ơn hiểu biết các mầu nhiệm thần linh, được liên kết lạ lùng với những đau khổ và cuộc tử nạn của Chúa Giêsu Kitô.
Chị khiêm tốn xin tránh tất cả mọi vẻ long trọng trong lễ an táng của Chị. Mặc dù điều này được tôn trọng, nhưng tang lễ của chị thực sự là một cuộc khải hoàn. Chưa bao giờ ở Dulmen có một đám rước nào đông đến thế. Sáu tuần lễ sau khi chị từ trần, và sau khi người ta phao tin rằng xác chị đã bị một tài tử người Hòa Lan đánh cắp, người đã bỏ ra 4,000 đồng Hòa Lan để mua xác ấy, quan tài chị được mở ra và người ta thấy xác vẫn còn nguyên vẹn, không có một chút dấu vết gì là hư nát. Vẻ đẹp của thân xác ấy được trang điểm bằng các dấu thánh đã làm cho những người tham dự hết sức xúc động.
Điều đáng tiếc là các thị kiến của Chị thật đẹp đẽ và liên tục như vậy đã không được thu thập hoàn toàn nguyên vẹn. Thiết tưởng đó là một món quà quá sức kỳ diệu mà chúng ta không đáng lãnh nhận. Bị đè nặng bởi những khổ đau, bị quấy rầy bởi những cuộc thăm viếng không đúng lúc, chị đã chỉ có thể kể lại đôi chút về những quang cảnh kỳ diệu mà chị đã tham dự với nhiều khó khăn và trong một số thời gian thanh thản.
Những lời chị kể được ghi lại bằng ngòi bút của Clement Brentano, một người bạn thường xuyên có mặt bên cạnh giường bệnh của chị.
Search This Blog
Categories
Last Posts
Blog Archive
- March 2024 (6)
- November 2020 (1)
-
Khi Đức Giêsu trở lại hang thì tất cả các nỗi buồn lại đến với Người. Người nằm phục mặt sát đất, giang tay ra cầu xin với Cha Người. Khi đ...
-
nayd laf con Ta
-
Vào lúc Chúa Giêsu rời bỏ các Tông Đồ, tôi thấy chung quanh Người một vòng vây đầy những bóng ma khủng khiếp, mỗi lúc càng xiết chặt. Nỗi b...
Yorumlar