Chương 03: Thị kiến về việc chuộc tội kinh khủng
Khi Đức Giêsu trở lại hang thì tất cả các nỗi buồn lại đến với Người. Người nằm phục mặt sát đất, giang tay ra cầu xin với Cha Người. Khi đó bắt đầu cơn hấp hối thứ hai, kéo dài bốn mươi lăm phút.
Trong một chuỗi hình ảnh, các thiên thần đến cho Người thấy các đau khổ mênh mông mà Người phải chịu để đền tội cho toàn thế giới. Các thiên thần cho Người thấy vẻ đẹp tuyệt hảo của con người, là hình ảnh của Thiên Chúa, trước khi sa ngã, cùng với sự biến dạng và thối nát sau khi sa ngã. Các vị này cũng cho Đức Giêsu thấy mọi tội lỗi xuất phát từ tội đầu tiên như thế nào; các ngài cũng vạch rõ bản chất và tầm quan trọng của tội tà dâm, những hậu quả kinh khủng của nó đối với linh hồn con người, cũng như đối với sự lành mạnh phần xác của con người; họ cũng cho thấy bản chất và tầm quan trọng của tất cả những đau khổ được gây ra như những hình phạt vì sự thèm khát nhục dục.
Các thiên thần cho Người thấy, trong những đau khổ đền tội đang chờ đợi Người, trước hết là sự đau khổ cả thể xác lẫn linh hồn, một hình phạt khủng khiếp bao gồm tất cả mọi hình phạt do Công Lý của Thiên Chúa vì mọi tội lỗi của toàn thể nhân loại. Thứ hai, các ngài cho Người thấy sự đau khổ, mà để đền bù được, phải trừng phạt mọi tội ác của toàn thể nhân loại trong đó chỉ có Nhân Tính Người là vô tội-có thể nói, Nhân Tính Cực Thánh của Con Thiên Chúa. Nhân Tính Cực Thánh đó, qua tình yêu, đã lãnh nhận mọi tội lỗi của nhân loại cùng với hình phạt của nó; kết quả là Nhân Tính ấy cũng giành được sự chiến thắng trên những đau khổ và cái chết cay đắng của con người. Tất cả những điều này được các thiên thần cho Đức Giêsu thấy, đôi khi xuất hiện trong một chuỗi hàng loạt những hình ảnh, và đôi khi chỉ cho thấy các nét chính yếu của cuộc Khổ Nạn của Người. Tôi thấy các thiên thần chỉ tay về các hình ảnh khi xuất hiện, và dù không nghe thấy gì, tôi hiểu được những điều các ngài nói.
Không có ngôn ngữ loài người nào khả dĩ diễn tả được hết nỗi kinh hoàng, sự thống khổ tràn ngập linh hồn Đức Giêsu khi Người nhìn thấy những việc đền tội khủng khiếp ấy. Người không chỉ hiểu hậu quả của mọi hình thức nhục dục, nhưng còn sự trừng phạt đặc biệt của nó, ý nghĩa của các dụng cụ tra tấn có liên hệ với tội ấy; do đó không chỉ cái ý nghĩ về dụng cụ tra tấn khiến Người rùng mình, nhưng còn cả sự tàn bạo mà tội lỗi con người sáng chế ra nó, sự tức giận và độc ác của những người dùng nó, và sự khó chịu của tất cả những ai bị tra tấn, dù vô tội hay có tội. Đức Giêsu nhận biết tất cả những đòn tra tấn và đau đớn này khi trầm ngâm suy nghĩ về cảnh tượng ấy thì sự sợ hãi trùm lấp lên Người đến nỗi mồ hôi máu bắt đầu rướm ra từ các lỗ chân lông trên Thân Thể rất thánh của Người.
Trong khi Nhân Tính đáng tôn thờ của Đức Kitô khổ sở quằn quại dưới cơn đau đớn quá độ này thì tôi thấy các thiên thần tỏ ra rất cảm thương Người. Các vị ao ước an ủi Đức Giêsu và cầu xin trước ngai Thiên Chúa cho Người. Trong một khoảnh khắc, dường như có sự giằng co giữa Lòng Thương Xót và Công Lý của Thiên Chúa và tình yêu tự hiến làm của lễ hy sinh. Tôi cũng thấy hình ảnh Thiên Chúa không như trước đây, đang ngự trên ngai, trong một diện mạo tuy sáng chói nhưng không rõ ràng. Tôi thấy thần tính của Chúa Con trong Ngôi Cha và dường như thần tính ấy rút vào lòng Đức Chúa Cha. Ngôi Ba xuất phát từ Chúa Cha và Chúa Con. Dường như Người ở giữa, nhưng chỉ có một Thiên Chúa. Nhưng ai có thể nói về điều đó được? Tôi nhận thức tất cả những điều này trong nội tâm nhiều hơn là thị kiến dưới mắt con người. Trong đó tôi được cho thấy Thiên Ý của Đức Kitô lùi sâu vào Chúa Cha để cho Nhân Tính Cực Thánh của Người phải chịu tất cả những đau khổ ấy để tránh bớt cho nhân loại; như thế Chúa Kitô làm một với Chúa Cha, tất cả là để một mình Nhân Tính của Người phải gánh chịu mà thôi. Tôi thấy tất cả những điều này trong một khoảnh khắc cảm xúc của các thiên thần, khi các ngài khao khát muốn an ủi Đức Giêsu, và cùng lúc ấy Người nhận được chút khuây khỏa. Nhưng giờ đây các hình ảnh ấy đã biến mất, và các thiên thần và lòng thương cảm cũng xa lánh Chúa, mà linh hồn Người sắp phải chịu cả một loạt thống khổ mới dữ dội hơn trước.
Khi Đấng Cứu Thế ở trên núi Cây Dầu, trong tư cách là một con người thực sự, Người đã tự để cho mình chịu cám dỗ như một con người tự nhiên ghê sợ đau khổ và cái chết. Khi Người chiến thắng sự ghê sợ ấy - sự chịu đựng cơn cám dỗ tạo nên một phần của mọi đau khổ - tên cám dỗ được phép thi hành với Người những gì hắn thi hành với bất cứ ai muốn dâng mình làm của lễ hy sinh vì bất cứ lý do thánh thiện nào. Trong phần đầu sự thống khổ của Đức Giêsu, Satan điên cuồng chế giễu và đặt trước mắt Người một món nợ to lớn mà Người sẽ phải gánh chịu, và nó kéo dài sự cám dỗ ấy đến độ cho rằng các hành động của chính Đấng Cứu Thế cũng không khỏi sai lầm. Sau đó, trong đợt thống khổ thứ hai, tất cả những cay đắng lớn lao và thực chất của đau khổ được trưng ra trước mặt Đức Giêsu, mà công cuộc chuộc tội cần phải gánh chịu để thanh toán món nợ mênh mông ấy. Điều này được các thiên thần cho Người thấy, vì nó không thuộc về Satan để cho thấy rằng sự đền bù ấy có thể có được. Satan, cha của dối trá và thất vọng, không bao giờ cho loài người thấy những công trình của lòng thương xót Chúa. Nhưng khi Đức Giêsu thành tâm phó thác cho thánh ý Cha trên trời, Người đã kháng cự vẻ vang các cuộc tấn công này gồm một chuỗi những hình ảnh ghê rợn và mới mẻ hiện ra trước linh hồn Người. Người cảm nghiệm sự băn khoăn đó với một trái tim con người về sự hy sinh lớn lao. Nghi vấn "Tôi sẽ được lợi lộc gì, được đền đáp gì cho hy sinh lớn lao này?" xuất hiện trong linh hồn của Đức Giêsu, và cảnh tượng của một tương lai đen tối trùm lấp Trái Tim đầy yêu thương của Người.
Đối với người Nam đầu tiên, Thiên Chúa đã khiến Adong ngủ say, rồi mở cạnh sườn ông, lấy ra một xương sườn, tạo thành Evà, người nữ đầu tiên, và đưa đến cho Adong. Khi nhận Evà từ Thiên Chúa, Adong kêu lên: "Đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Bởi thế, người Nam sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai thành một xương một thịt." Đây là cuộc hôn nhân: "Bí Tích cao cả, tôi muốn nói về Đức Kitô và Hội Thánh." Đức Kitô, Adong mới, vui lòng đi vào giấc ngủ - giấc ngủ của sự chết đến với Người trên thập giá. Tương tự như vậy, Người cho phép cạnh sườn Người được mở ra cho một Evà mới, vị Hôn Thê trinh khiết của Người là Giáo Hội, Mẹ của mọi chúng sinh, được hình thành từ đó. Người muốn ban cho Giáo Hội Máu Cứu Chuộc, nước thanh tẩy, và chính Thần Khí của Người, cả ba là chứng tích trên trái đất. Người muốn ban cho Giáo Hội các Bí Tích thánh để Giáo Hội sẽ là một Hôn Thê tinh tuyền, thánh thiện và không tì ố. Người muốn là đầu của Giáo Hội và chúng ta là chi thể, xương bởi xương của Người và thịt bởi thịt của Người. Khi mặc lấy bản tính nhân loại và sẵn sàng chịu chết vì chúng ta, Người cũng lìa bỏ Cha Mẹ để trung thành với vị Hôn Thê, là Giáo Hội. Người trở nên một thân thể với Giáo Hội, nuôi dưỡng Giáo Hội với Bí Tích Cực Thánh nơi Bàn Thờ, trong đó Người không ngừng kết hiệp với chúng ta. Người muốn ở lại với Hôn Thê Người, là Giáo Hội, cho đến khi tất cả chúng ta trong Giáo Hội được kết hiệp với Người trên Thiên Đàng. Người đã từng nói: "Cửa Hỏa Ngục sẽ không thắng nổi Giáo Hội."
Để bày tỏ tình yêu vô biên của Người cho kẻ tội lỗi, Chúa đã trở nên con người và làm anh em với kẻ tội lỗi, để Người có thể gánh lấy mọi hình phạt vì tội lỗi của họ. Thật vậy, Người đã não nề vô cùng khi trầm tư về tội lỗi và sự đau khổ của công cuộc chuộc tội lớn lao ấy, nhưng cùng lúc Người vui vẻ tự hiến mình làm lễ vật chuộc tội theo ý của Cha Trên Trời. Tuy nhiên, giờ đây, Người nhìn thấy những đau khổ, cám dỗ, và thương tích của Giáo Hội tương lai, Hôn Thê của Người, mà Người đã mua với một giá quá đắt, là chính Máu Người, và Người đã nhìn thấy sự vô ơn của loài người.
Trước linh hồn của Chúa Giêsu đã xuất hiện tất cả những đau khổ tương lai của các Tông Đồ, môn đệ, và bạn hữu, và con số thành viên nhỏ bé của Giáo Hội tiên khởi. Khi con số này gia tăng, Người nhìn thấy những thuyết lạc giáo và ly giáo đi vào đàn chiên, và tội của Adong được lập lại qua tánh kiêu ngạo và bất tuân phục trong mọi hình thức phù phiếm và tự dối gạt mình mà lại cho là công chính. Sự lãnh đạm, sự hiểm ác, sự độc hại của vô số Kitô Hữu; biết bao dối trá, lừa bịp tinh vi của tất cả các bậc thầy kiêu ngạo; các tội phạm thượng của tất cả linh mục độc địa với những hậu quả ghê tởm; cảnh điêu tàn ghê rợn trong Vương Quốc Thiên Chúa trên mặt đất, trong nơi thầm kín của nhân loại vô ơn mà giữa những đau khổ không thể tả được, Người sẽ cứu chuộc họ với Máu Thánh và sự sống của Người.
Tôi thấy các gương xấu của tất cả các thế kỷ, từ khi Giáo Hội được thành lập cho tới ngày tận thế, diễn ra trước linh hồn Đức Giêsu trong một chuỗi hình ảnh bao la: các hình thức lầm lạc, các ngụy biện kiêu căng, sự cuồng tín, các tiên tri giả, các lạc giáo ngoan cố, mọi hình thức độc ác. Những kẻ bội giáo, những người tự phụ, các bậc thầy lầm lạc, những người cải cách giả hình, những người hối lộ và ăn hối lộ trong mọi thời đại, đã nhục mạ và tra tấn Người vì không chịu chết trên thập giá theo ý của họ, vì không chịu chết trên thập giá cách êm ái theo ước muốn và thị hiếu của họ. Những người ấy đã xé toạc và chia nhau tấm áo lành lặn của Giáo Hội.
Ai cũng muốn một vị cứu tinh khác hơn Đức Giêsu đã tự hiến mình vì tình yêu. Không biết bao nhiêu người đã đối xử tàn tệ với Người, chế nhạo Người, chối bỏ Người. Đức Giêsu thấy không biết bao nhiêu người khác nhún vai lắc đầu khinh bỉ Người, tránh né bàn tay cứu độ của Người để xô nhau vào một hố thẳm đang nuốt chửng họ. Người thấy vô số những người khác không dám công khai chối bỏ Người, nhưng họ quay lưng bỏ đi vì ghê tởm các thương tích của Giáo Hội Người, mà chính họ đã giúp tạo ra.
Họ giống như thầy Lêvi đi ngang qua một người đáng thương bị bọn cướp đánh đập. Đức Giêsu thấy họ từ bỏ vị Hôn Thê bị chấn thương của Người như những đứa trẻ hèn nhát và thiếu đức tin đã bỏ rơi người mẹ gần chết của chúng lúc nửa đêm khi trộm cướp xông vào nhà do chính tay chúng đã mở cửa cho bọn ấy. Người thấy chúng vội vã đem chiến lợi phẩm vào sa mạc, là các bình vàng và chuỗi hạt vụn vỡ. Người thấy chúng cắm lều dưới những cây nho dại, thật xa với cây nho đích thật. Người thấy chúng như những con chiên lạc làm mồi cho sói dữ, được những người làm thuê hèn hạ dẫn vào đồng cỏ độc hại thay vì đi vào một ràn của Mục Tử Nhân Hậu, đã hiến mạng sống vì đàn chiên. Người thấy chúng lang thang không nơi nương tựa, sẵn sàng nhắm mắt không muốn nhìn thành thánh của Người trên núi cao, và không thể che giấu được. Người thấy chúng tản mác trong sa mạc, lang thang đó đây bởi sự đổi chiều của các ngọn gió giữa đồi cát; nhưng chúng không thấy mái nhà của vị Hôn Thê, là Giáo Hội, được xây trên đá, mà Người đã hứa sẽ tồn tại cho đến tận thế, và không cửa hỏa ngục nào có thể phá nổi.
Họ không muốn vào cửa hẹp, vì họ không muốn cúi đầu tuân phục. Người thấy họ đi theo các nhà lãnh đạo dẫn họ đi khắp nơi khắp chốn, nhưng không đến được cửa thật. Họ xây trên cát đủ loại lều tranh dễ tàn lụi, không có bàn thờ cũng không có lễ vật, trên mái có chong chóng để xem gió thổi chiều nào mà quay học thuyết của họ theo chiều đó; hậu quả là họ luôn chống đối nhau, không hiểu nhau, không có lập trường cố định. Người thấy họ nhiều lần phá hủy căn lều của họ và ném các tàn tích vào tảng đá góc của Giáo Hội nhưng Giáo Hội vẫn đứng vững không lay chuyển. Người thấy trong bọn có nhiều người từ chối đi theo ánh sáng được đặt trên đế cao trong căn nhà vị Hôn Thê. Họ nhắm mắt đi lang thang chung quanh khu vườn đóng kín của Giáo Hội mà chỉ cần hương hoa thôi cũng giúp họ sống sót. Họ giang tay theo các bóng đen, lang thang theo các tinh tú dẫn họ đến những giếng cạn. Khi ở bờ giếng, họ không để ý đến tiếng gọi của vị Hôn Thê đang kêu gọi và dù sắp chết đói, họ vẫn nhạo báng một cách kiêu căng và khinh bỉ những người phục dịch mời họ đến dự tiệc cưới. Họ không muốn vào khu vườn vì sợ gai đâm.
Đức Giêsu thấy họ đói khát, nhưng không có lúa ăn và rượu uống. Họ bị đầu độc bởi sự tự kiêu tự đại và bị mù quáng vì sự minh mẫn của chính họ, do đó họ không ngừng rêu rao rằng Giáo Hội của Ngôi Lời Nhập Thể thì vô hình. Đức Giêsu thấy tất cả, đau buồn cho tất cả, và ao ước chịu đau khổ cho tất cả, ngay cả những ai không thấy Người, không vác thập giá của họ theo Người trong Giáo Hội, là những người mà Đức Giêsu đã hy sinh chính mình trong Bí Tích Cực Thánh; trong Thành Thánh của Người xây trên núi cao và không có gì che khuất được; trong Giáo Hội mà Người được thiết lâp trên đá tảng và cửa hoả ngục không thể nào phá nổi.
Tất cả những thị kiến vô số kể này về sự vô ơn của con người và sự lạm dụng của họ về cái chết cứu chuộc của Đức Lang Quân Thiên Đình của tôi đã diễn ra trước linh hồn đau khổ của Chúa Giêsu, trong những hình ảnh luôn thay đổi, và cứ như thế tiếp tục. Tôi thấy dưới con mắt của Đức Giêsu, Satan trong nhiều hình dạng ghê sợ lôi kéo và xiết cổ những người đã được cứu chuộc bằng Máu thánh Người; phải, ngay cả những người được xức dầu với Bí Tích của Người. Với sự thống khổ cay đắng, Đức Giêsu nhìn thấy tất cả sự vô ơn, thối nát của các Kitô Hữu trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Trong khi những hình ảnh này diễn ra trước mắt Người, tiếng nói của tên cám dỗ không ngừng thì thầm vào Nhân Tính của Người: "Thấy chưa! Làm sao Ngươi chịu nổi những đau khổ đó khi thấy sự vô ơn như thế?" Các lời lẽ này, cộng với sự chế nhạo và ghê tởm mà Người thấy trong các hình ảnh thay đổi nhanh chóng, lại tàn bạo đè nặng lên Người mà Nhân Tính Cực Thánh của Người như tan nát dưới sức nặng của thống khổ khôn tả xiết. Nhân tính của Đức Kitô quằn quại trong đau khổ và Người nắm chặt đôi tay lại. Khi quá sức chịu đựng, Người qụy xuống nhiều lần, trong khi cuộc tranh đấu dữ dội vẫn tiếp diễn giữa ý muốn nhân tính của Người và sự phản kháng không muốn chịu đau khổ quá nhiều cho một giống người quá vô ơn, đến nỗi mồ hôi máu toát ra và chảy ròng ròng xuống đất. Phải, Người bị chèn ép quá đỗi đến độ dường như Người liếc mắt nhìn quanh để tìm giúp đỡ, như muốn kêu gọi Thiên Đàng và trái đất cũng như các tinh tú bầu trời hãy chứng kiến sự thống khổ của Người. Dường như tôi nghe Người kêu lớn: "Ôi chao, có thể nào chịu đựng được sự vô ơn đến thế! Các ngươi hãy chứng kiến sự đau đổ cùng cực của Ta!"
Vào lúc đó, mặt trăng và các tinh tú dường như hạ gần xuống mặt đất, và cùng lúc ấy tôi cảm thấy đêm trở nên sáng hơn. Tôi nhận thấy trên mặt trăng có cái gì tôi chưa bao giờ thấy. Nó trông thật lạ. Nó không hẳn đầy đặn, nhưng dường như nó lớn hơn mọi khi. Ở chính giữa, tôi thấy có một đốm đen. Trông như cái đĩa nằm ở phía trước. Ở giữa đĩa này, dường như có một lỗ hổng qua đó luồng ánh sáng chiếu đến mặt trăng không được đầy đủ. Đốm đen ấy như một ngọn núi, và chung quanh mặt trăng là các vòng ánh sáng như một cầu vồng.
Trong cảnh khốn cùng nghiêm trọng này, Đức Giêsu đã nhiều lần lớn tiếng kêu la đau khổ. Tôi thấy ba Tông Đồ thức dậy trong lo sợ. Giơ cao đôi tay, họ lắng nghe tiếng kêu của Đức Giêsu và chuẩn bị chạy đến với Người. Nhưng ông Phêrô chặn Giacôbê và Gioan lại, và nói: "Hãy ở lại đây! Tôi sẽ đến với Ngài." Và tôi thấy ông chạy vội đến hang, kêu lớn, "Lạy Thầy, có chuyện gì vậy?" -- nhưng ông ngập ngừng kinh sợ khi thấy Đức Giêsu đẫm máu và run sợ. Đức Giêsu không trả lời và dường như không biết có sự hiện diện của ông. Sau đó ông Phêrô trở lại với hai người kia, và cho biết Đức Giêsu chỉ trả lời ông trong tiếng thở hổn hển và rên rỉ. Điều này tăng thêm sự lo buồn của các Tông Đồ. Họ trùm đầu, ngồi than thở và cầu nguyện trong nước mắt.
Tôi lại quay về với Đức Lang Quân Thiên Đình của tôi đang trong tình trạng thống khổ cay đắng của Người. Những hình ảnh ghê sợ của lòng vô ơn và những hành động sai lầm của các thế hệ tương lai với những món nợ họ phải trả và hình phạt họ phải chịu thì Người sắp gánh vào mình và lãnh thay cho họ, đã bao phủ lấy Người với biết bao hình ảnh khủng khiếp ngày càng gia tăng. Cuộc chiến chống lại phản ứng tự nhiên không muốn chịu đau khổ của nhân tính Người vẫn tiếp diễn, và vài lần tôi nghe Người kêu lớn:
- "Cha ơi, làm sao có thể chịu đựng nổi tất cả những điều này? Ôi Cha ơi, nếu chén này không thể cất khỏi Con được thì Con xin vâng theo thánh ý Cha!"
Giữa tất cả các hình ảnh tiêu biểu cho tội xúc phạm đến Lòng Thương Xót Chúa, tôi thấy Satan dưới nhiều hình thức ghê tởm, mỗi hình thức ám chỉ một tội đặc biệt và sau đó được phơi bày ra. Đôi khi nó xuất hiện như một con người đen thui, hoặc một con cọp, con chồn, con sói, con rồng, con rắn; không phải nó thực sự ở dưới dạng bất cứ con vật nào, nhưng nó phơi bày các đặc tính chính yếu của bản chất cộng với những hình thù gớm ghiếc. Trông chúng không giống với bất cứ tạo vật nào. Đó là những biểu tượng của bất hòa, ghê tởm, của mâu thuẫn, sợ hãi, tội lỗi -- nói tóm lại đó là những hình dạng ma quỷ. Và qua các hình dạng xấu xa này, Đức Giêsu nhìn thấy vô số người xúi giục, cám dỗ, và xâu xé-các linh hồn mà Người muốn cứu vớt khỏi quyền lực của Satan. Người chuẩn bị đi vào con đường dẫn đến cái chết cay đắng trên Thập Giá. Lúc đầu tôi chỉ trông thấy một con rắn nhỏ thôi, nhưng sau này nó trở nên khổng lồ, và đầu đội vương miện. Với sức mạnh khủng khiếp nó dẫn theo cả một đoàn người thuộc mọi giai cấp và dòng giống, nó chuẩn bị tấn công Đức Giêsu. Được trang bị với đủ loại vũ khí hủy diệt tối tân, có lúc họ chống nhau trong giây lát, nhưng sau đó họ tấn công Đức Giêsu một cách thô bạo cuồng nhiệt. Thật là một cảnh tượng đáng sợ. Khí giới của họ là gươm và giáo, giơ cao rồi đâm xuống như đập lúa xuống sàn; họ cuồng bạo đổ xuống Hạt Lúa Mì Thiên Đình đã đến thế gian chịu chết để vĩnh viễn nuôi dưỡng nhân loại với Bánh Sự Sống.
Tôi thấy Đức Giêsu ở giữa những kẻ giận dữ này, nhiều người trong họ dường như mù. Đức Giêsu bị thương tích nhiều, như thể vũ khí của họ đã thực sự đánh vào Người. Tôi thấy Người lảo đảo không vững, có khi đứng thẳng rồi sau đó ngã xuống đất. Bộ mặt con rắn nổi bật trong đạo quân này; nó luôn luôn mở đầu các cuộc tấn công mới. Nó quật đuôi về mọi phía, và tất cả những ai bị quật xuống đất hay bị đuôi nó quấn đều bị siết cổ, bị xé ra từng mảnh, hay bị nuốt chửng. Tôi được giải thích rằng hình ảnh những người đang xâu xé Đức Giêsu ra từng mảnh tượng trưng cho vô số những người đối xử tàn tệ với Người bằng nhiều cách, mà trong Thiên Tính và Nhân Tính của Người, Thân Thể và Linh Hồn Người, Xương Thịt và Máu của Người dưới hình thức bánh và rượu trong Bí Tích Cực Thánh, luôn hiện diện trong Mầu Nhiệm đó như Đấng Cứu Độ của họ. Trong những kẻ thù của Đức Giêsu, tôi nhận thấy những xúc phạm thuộc đủ mọi loại đối với Bí Tích Thánh, sự Đảm Bảo sống động về sự Hiện Diện cá biệt của Người với Giáo Hội Công Giáo.
Tôi khiếp sợ nhìn các xúc phạm phát xuất từ sự chểnh mảng, bất kính, thiếu sót, cũng như những lạm dụng và tội phạm thượng xấu xa nhất. Tôi nhìn thấy những xúc phạm phát sinh từ việc thờ tà thần của thế gian này, từ sự tăm tối và lầm lạc tâm linh, sự hiểu biết nông cạn, từ sự sai sót, hoài nghi, cuồng tín, căm hờn, và những án tử hình đẫm máu. Tôi thấy đủ loại người trong những kẻ thù này: người mù và người què, người điếc và người câm, và các trẻ em. Có những người mù không muốn nhìn thấy sự thật; người què vì lười biếng, không muốn đi theo sự thật; người điếc không muốn nghe những báo động hay cảnh giác của chân lý; người câm không bao giờ muốn bảo vệ Chúa với vũ khí lời nói của mình; và sau cùng, các trẻ em bị hư hỏng vì nghe theo các bậc cha mẹ và thầy cô phàm tục vô luân, những người vùi đầu trong vui thú thế gian, bị đầu độc với kiến thức rỗng tuếch, và ghê tởm những điều thiêng liêng, dù rằng họ thèm khát những điều đó.
Trong các em này (hình ảnh buồn lòng tôi nhất, vì Đức Giêsu rất yêu mến các em), tôi đặc biệt nhận thấy nhiều em được dạy bảo cách tệ hại, được nuôi dưỡng cách xấu xa, và các thầy dạy không thích hợp vì họ không vinh danh Đức Kitô trong Thánh Lễ. Tội lỗi của họ một phần là vì thầy giáo và sự cẩu thả của những người dọn lễ. Nhưng tôi khiếp sợ khi thấy nhiều linh mục, đủ loại phẩm trật cao thấp-phải, ngay cả những người tự cho mình là đầy đức tin và đạo đức-đã góp phần xúc phạm đến Đức Giêsu trong Bí Tích Thánh. Trong nhiều người ấy, tôi thật buồn rầu vì đã nhìn thấy - tôi phải cảnh cáo giai cấp này thôi - và đó là: Tôi thấy một số những người tin, tôn thờ, và dạy bảo về sự Hiện Diện của Thiên Chúa Hằng Sống trong Bí Tích Cực Thánh, nhưng không có lòng yêu mến đầy đủ. Họ quên sót, chểnh mảng không chăm sóc cung điện, ngai tòa, ghế ngồi, những đồ trang sức trọng thể của Vua Trời đất, đó là nhà thờ, bàn thờ, nhà tạm, chén thánh, mặt nhật của Thiên Chúa hằng sống, cùng với tất cả bình lọ, đồ gỗ, các trang hoàng, lễ phục, và tất cả những gì được dùng trong sự thờ phượng Người, hoặc tô điểm nhà của Người.
Tất cả những thứ này bị bụi bặm và rỉ sét che phủ một cách nhục nhã, đang mục nát và sau một thời gian bỏ bê sẽ tiêu tan. Việc phục vụ một Thiên Chúa hằng sống đã bị lơ là một cách đáng xấu hổ, và nơi đâu không có sự xúc phạm bên trong thì bên ngoài lại bị hổ thẹn. Những điều này không phải vì nghèo nàn thực sự, nhưng vì thờ ơ và lười biếng tuân theo các truyền thống xưa, vì bận tâm với những phù phiếm, công việc thế gian, và thường là vì tư lợi và tâm linh đã chết. Tôi thấy sự chểnh mảng này trong các nhà thờ giàu sang và trong những nơi sung túc vừa phải. Thật vậy, tôi thấy nhiều nhà thờ trong đó người ta yêu chuộng cái hào nhoáng thế gian và trang trí lòe loẹt thay vì những trang hoàng lộng lẫy thích hợp với một thế hệ thành kính. Điều mà nhà thờ giàu sang khoe khoang ngạo mạn thì nhà thờ nghèo lại điên rồ nhắm đến cái nghèo nàn và đơn giản của mình. Điều này nhắc tôi nhớ đến nguyện đường nghèo nàn của tu viện tôi ở, mà bàn thờ làm bằng đá quý lại bị bao phủ bằng một lớp gỗ có những đường gân bắt chước cẩm thạch, một điều luôn làm tôi thất vọng.
Hình ảnh về những xúc phạm đối với Đức Giêsu trong Bí Tích Thánh Thể tôi thấy lại gia tăng bởi vô số người có trách nhiệm trông coi nhà thờ, họ hoàn toàn thiếu cảm nhận về sự công bằng, họ không chia sẻ điều tối thiểu họ có với Đấng Cứu Thế hiện diện trên bàn thờ, dù chính Người đã chịu chết cho họ, dù Người vẫn ở với họ trong Bí Tích. Ngay cả các tạo vật nghèo nàn nhất cũng có vẻ khá hơn Chúa Trời đất trong các nhà thờ của Người. Ôi, sự thiếu ân cần của loài người đã làm Đức Giêsu khổ sở là dường nào, mà chính Người đã hiến thân làm Lương Thực cho họ!
Thật vậy, người giàu có không cần phải tiếp đãi Đấng có thể ban thưởng gấp ngàn lần người giúp cho kẻ đang khát một ly nước lạnh! Và Người khao khát chúng ta là dường nào! Bộ Người không được than phiền khi nước chứa đầy sâu bọ đựng trong các ly dơ bẩn đem dâng cho Người hay sao? Qua sự chểnh mảng đó, tôi thấy kẻ yếu đuối bị vấp phạm, Cung Thánh bị xúc phạm, nhà thờ bị bỏ hoang, các thừa tác viên bị khinh miệt. Tình trạng ô uế và chểnh mảng này nhiều khi nối dài đến các linh hồn của Tín Hữu. Họ không giữ gìn cho Đền Thờ tâm hồn là nơi đón nhận Thiên Chúa được thanh sạch hơn là nhà tạm trên bàn thờ. Vì sự nịnh bợ vua chúa thế gian, cũng như để chiều theo thị hiếu và kiểu cọ trần tục, nên các giáo sĩ ngu dốt này đã tích cực và cẩn thận vận dụng mọi phương tiện để họ được vừa lòng, trong khi Vua Trời đất thì giống như Lagiarô nằm ngoài cổng, thở dài tuyệt vọng khi bị từ chối những mẩu vụn tình yêu. Người không có gì khác hơn ngoài các thương tích do chính chúng ta gây nên và các con chó đến liếm, có thể nói đó là những người thường xuyên tái phạm tội, họ giống như con chó mửa ra rồi lại nuốt vào.
Dù tôi có nói cả năm đi nữa, cũng không kể hết được các xúc phạm khác nhau đối với Đức Giêsu Kitô trong Bí Tích Thánh Thể, Đấng đã cho tôi biết theo phương cách này. Trong đám Đông, tôi thấy những người xúc phạm tấn công và đánh đập Chúa gục xuống đất với vũ khí trong tay thích hợp với loại tội ác mà họ đã phạm. Tôi thấy các người dọn lễ bất kính của mọi thế kỷ, các linh mục hời hợt, tội lỗi, bất xứng dâng Thánh Lễ và phân phát Mầu Nhiệm Thánh, và vô số người rước lễ hờ hững và bất xứng. Tôi thấy vô số người đã biến Nguồn ơn sủng, Mầu Nhiệm của Thiên Chúa hằng sống trở thành lời nguyền rủa khi giận dữ, và các người lính điên tiết cũng như các tôi tớ ma quỷ làm ô uế các chén thánh, họ quăng ném Bí Tích Cực Thánh, họ vi phạm trắng trợn Mình Thánh, hoặc xỉ nhục Mình Thánh trong khi thờ cúng tà thần một cách xấu xa và ghê tởm.
Bên cạnh những hành động tàn ác dã man và ghê tởm này, tôi thấy vô số các hình thức vô thần tinh tế và khôn khéo hơn nhưng không kém tàn ác. Tôi thấy nhiều linh hồn, vì gương xấu và sự phản bội của các thầy cô, đã không còn tin tưởng vào lời hứa của Đức Giêsu là Người luôn ở với họ trong Bí Tích Thánh Thể, và họ không còn khiêm tốn thờ lạy Đấng Cứu Thế đang hiện diện trong đó. Tôi thấy rất nhiều thầy tội lỗi đã trở thành những nhà giáo dục sai lầm.
Lúc đầu họ chống đối nhau, sau đó họ hợp lại chống Đức Giêsu trong Bí Tích Thánh của Giáo Hội Người. Tôi thấy một đám Đông những người dị giáo khinh miệt tẩy chay chức linh mục của Giáo Hội, họ tấn công và từ chối sự hiện diện của Đức Giêsu Kitô trong Mầu Nhiệm Thánh Thể qua một phương thế mà chính Người ban Mầu Nhiệm này cho Giáo Hội, là tổ chức đã thực sự duy trì điều đó. Bằng lời lẽ dụ dỗ, họ đã xé nát Trái Tim Đức Giêsu không biết bao lần mà Người đã đổ Máu vì họ. Ôi chao! Thật kinh sợ khi phải nhìn cảnh tượng này! Vì tôi thấy Giáo Hội như Thân Thể của Đức Giêsu, mà các phần tử tản mát của Giáo Hội, nhờ Người, được đan quyện với nhau trong cuộc Khổ Nạn cay đắng của Người. Tôi thấy tất cả những người ấy, tất cả các gia đình ấy với con cháu của họ tách biệt khỏi Giáo Hội, bị xé ra khỏi Đức Giêsu như các mảnh thịt nham nhở và rách nát đau khổ nhất từ thân thể Người.
Ôi chao! Người ghé mắt nhìn họ đầy lòng trắc ẩn, Người chỉ khẽ rên rỉ! Để kết hợp với thân thể của Giáo Hội Người, với thân thể của Hôn Thê Người, loài người quá phân tán, quá chia rẽ nhau, Người đã phải hiến chính mình trong Bí Tích Thánh để làm Lương Thực cho họ, phải nhìn thấy chính mình trong thân thể của Hôn Thê Người, bị xâu xé và tan nát vì hoa trái xấu xa của cây chia rẽ. Bàn Tiệc hợp nhất trong Bí Tích Thánh, tác phẩm tình yêu cao cả nhất của Đức Giêsu, mà trong đó Người muốn ở mãi với nhân loại, đã trở nên lằn ranh chia cách vì sự sai lầm của các thầy giảng. Và nơi mà chỉ có sự thiện hảo và ơn sủng để tất cả nên một, có thể nói là Bàn Tiệc Thánh, trên đó chính Thiên Chúa hằng sống là Lương Thực, thì nơi ấy con cái của Người phải tách biệt khỏi những người không theo đạo và lạc giáo để đừng phạm vào các tội tương tự.
Trong phương cách này tôi thấy nhiều quốc gia bị giật xé ra khỏi Trái Tim Đức Giêsu và không được dự phần trong các kho tàng ơn sủng đã để lại cho Giáo Hội. Thật kinh hoàng khi nhìn thấy tại sao lúc đầu chỉ có một ít người tách rời khỏi Giáo Hội Công Giáo; và rồi, khi đã gia tăng đến toàn thể quốc gia, họ trở lại tấn công Giáo Hội và gây chiến với nhau về vấn đề đâu là sự thánh thiêng nhất trong phụng tự, có thể nói là Bí Tích Thánh. Nhưng sau cùng, tôi thấy tất cả những người tách biệt khỏi Giáo Hội đều lao mình vào sự bất trung, mê tín, lạc giáo, tăm tối và triết thuyết lầm lạc của thế gian. Bối rối và giận dữ, họ kết hợp với nhau trong một tổ chức lớn để trút cơn giận lên Giáo Hội. Họ bị thúc giục và bị tiêu diệt bởi con rắn đang ở giữa họ. Ôi chao! Đức Giêsu cảm thấy chính Người bị xâu xé thành biết bao mảnh vụn. Đức Giêsu thấy và cảm được trong hình ảnh đau buồn này toàn thể sức nặng của cây chia rẽ độc địa với tất cả cành lá của nó, mà nó sẽ tiếp tục xé nát chính nó rời ra cho đến tận thế, khi lúa sẽ được thu vào kho lẫm và trấu sẽ bị quăng vào lửa.
Khi thấy tất cả những điều này, sự kinh hoàng tôi cảm được thật quá lớn lao, quá khủng khiếp đến nỗi Đấng Lang Quân Thiên Đình phải xuất hiện bên tôi, và nhân từ đặt tay trên ngực tôi, Người nói:
- "Chưa có ai từng được thấy những điều này, và tim con sẽ vỡ ra vì sợ hãi, nếu Thầy không giữ nó lại."
Bây giờ tôi thấy những giọt máu đậm đặc nhỏ xuống trên khuôn mặt nhợt nhạt của Chúa. Mái tóc mượt mà của Người trước đây nay bê bết máu, rối tung và lởm chởm trên đầu, và râu của Người cũng tả tơi đầy máu. Chính sau hình ảnh ấy, trong đó bọn lính vũ trang xé rách thân thể Người, mà Người quay lưng như thể rời khỏi hang, và trở lại với các môn đệ. Nhưng bước chân Người quá chập choạng. Người cúi đầu lảo đảo bước đi dưới một sức nặng ghê gớm. Thân thể Người đầy thương tích và té ngã từng bước. Khi đến với ba Tông Đồ, Người không thấy họ nằm ngủ như lần đầu; họ gục đầu vào hai đầu gối như tôi thường thấy người dân địa phương ngồi như vậy khi buồn sầu hay khi họ cầu nguyện. Kiệt quệ vì lo buồn và mệt mỏi, họ chìm vào giấc ngủ; nhưng khi Đức Giêsu đến gần, run rẩy và rên rỉ thì họ thức dậy. Họ nhìn Người với cặp mắt mệt mỏi, nhưng không nhận ra Người ngay, vì Người thay đổi ngoài sự diễn tả của ngôn ngữ. Dưới ánh trăng, Người đứng trước mặt họ, ngực Người thóp vào, dáng Người cong xuống, khuôn mặt Người xanh xao và có vết máu, tóc Người rối nùi, và cánh tay Người giang ra về phía họ.
Các Tông Đồ bật đứng dậy, nắm cánh tay Người và âu yếm đỡ lấy Người. Sau đó Người đau khổ nói với họ rằng ngày mai Người sẽ chết. Trong một giờ nữa, kẻ thù sẽ bắt Người, lôi Người ra trước tòa án, hành hạ Người, lăng mạ Người, đánh đòn Người, và xử tử Người một cách khủng khiếp nhất. Người yêu cầu họ an ủi Mẹ Người. Trong sự thống khổ cay đắng Người kể lại cho họ tất cả những gì Người sẽ phải chịu cho tới tối ngày mai, và Người lại yêu cầu họ an ủi Mẹ Người và Mađalêna. Người đứng nói chuyện trong giây lát, nhưng các Tông Đồ vẫn im lặng, không biết trả lời sao. Họ quá buồn phiền và khiếp đảm trước diện mạo và lời nói của Người nên họ không biết nói gì; thật vậy, họ còn nghĩ rằng tâm trí Người đang hoang mang. Khi Người muốn trở lại hang, Người không còn sức nữa. Tôi thấy ông Gioan và Giacôbê phải dìu Người đi. Khi vào trong, các Tông Đồ từ giã Người và trở lại chỗ cũ. Lúc bấy giờ là mười một giờ mười lăm.
Search This Blog
Categories
Last Posts
Blog Archive
- March 2024 (6)
- November 2020 (1)
-
Khi Đức Giêsu trở lại hang thì tất cả các nỗi buồn lại đến với Người. Người nằm phục mặt sát đất, giang tay ra cầu xin với Cha Người. Khi đ...
-
nayd laf con Ta
-
Vào lúc Chúa Giêsu rời bỏ các Tông Đồ, tôi thấy chung quanh Người một vòng vây đầy những bóng ma khủng khiếp, mỗi lúc càng xiết chặt. Nỗi b...
Yorumlar